Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Tìm kiếm nội dung
 

Bài đăng gần đây

» Giới thiệu website về bệnh gan
thanhmai9x 10/10/13, 12:10 am

» Cần tìm bạn gái để đi đến hôn nhân tại Hà Nội
babesophile 07/08/13, 11:02 pm

» Chùa Keo - Thái Bình?
mhdvn2013 24/07/13, 02:42 pm

» ĐÀO TẠO TRUNG CẤP CHẤT LƯỢNG CAO TẠI TRƯỜNG TRUNG CẤP CNTT SÀI GÒN
tuyensinhsitc 01/04/13, 08:45 am

» ĐÀO TẠO TRUNG CẤP CHẤT LƯỢNG CAO TẠI TRƯỜNG TRUNG CẤP CNTT SÀI GÒN
tuyensinhsitc 27/03/13, 03:34 pm

» Trang web luyện thi trắc nghiệm trực tuyến
tungvu1210 24/01/13, 02:19 pm

» Nhật ký Mr Ken
xelu 10/01/13, 11:14 pm

» MU Binhyen SS4
winterpow 20/11/12, 11:51 pm

» Hướng dẫn lập diễn đàn lớp
Admin 02/11/12, 10:28 am

» Bê tông tự trộn
minhtuanabc 30/10/12, 11:14 pm

» Forum Cổng game đáng chú ý nhất tháng 10
Lokier1234 29/10/12, 10:03 am

» Ảnh trường lớp, bạn bè
huongvu89 09/10/12, 11:29 am

» Giúp em với
Đạt 21/09/12, 07:19 pm

» Tặng từ 20- 50% cho các khóa học tiếng anh
ocean_trainingtb 12/09/12, 10:07 am

» Kỳ Lân Kiếm Thế Alpha Test 07-09-2012 [Open ngày 13-09-2012]
doirach88 11/09/12, 03:14 pm

» Tuyển sinh Lập trình viên năm 2012
ipmac_online 22/08/12, 11:36 am

» những phương pháp giải hóa độc đáo của thầy Vũ Khắc Ngọc (cực HOT)
dkx_95 09/08/12, 08:28 pm

» Phim khoa học trẻ em
sachvang 03/08/12, 08:24 pm

» Kiếm thế Free cho anh em !!
fpt0122 30/07/12, 04:46 pm

» Em về với người (Tiêu trúc)
dkx_95 12/07/12, 06:37 am

Top posters
dkx_95 (166)
 
Bui Danh Nam (139)
 
Admin (37)
 
Lylyxinh (31)
 
nganha_2410 (17)
 
Tuyển (14)
 
Tulip_mua_he (12)
 
process (10)
 
xelu (9)
 
maithanhhp (6)
 

Lượt truy cập

You are not connected. Please login or register

Xem bài cũ hơn  |  Xem bài mới hơn  |  Đầu trang  |  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1default Tiểu thư đi học - chương 3 on 01/06/11, 06:45 am

dkx_95

avatar
Thượng tá
Thượng tá
Giờ chơi, nhóm của Vũ công tử ngồi dưới gốc cây phượng, trầm ngâm nhìn thiên hạ vào căn tin. Lúc này Vũ công tử có tâm trạng chán đời, nên chẳng buồn đi chơi hay nói chuyện với ai. Tâm trạng đó cũng lây lan qua hai tên bạn chí cốt là Quang và Phục. Chúng nó trở nên suy tư như những ông cụ.
Chợt thằng Phục huýt tay công tử:
- Mầy nhìn kìa, Duy.
- Thấy rồi! - Duy đáp với vẻ bực dọc.
Ðiều mà thằng Phục muốn lưu ý công tử là tiểu thư Minh Lan đang đứng nói chuyện với tên Quốc lớp bên cạnh. Ðó cũng là nguyên nhân gây nên sự buồn chán của công tử mấy tuần nay.
Từ sau lúc công bố lá thư trên đài phát thanh... Mỹ Thùy, Trần tiểu thư còn làm nhiều chuyện khó ưa hơn, là tránh mặt không nói chuyện với Vũ công tử. Tệ hại hơn, là cô nàng đỏng đảnh đó kết môđen với tên Quốc lớp bên cạnh. Giờ chơi nào hai đứa cũng đứng bên hành lang nói chuyện. Nhiều khi nói luôn cả giờ về nữa.
Duy không hiểu tại sao cớ sự lại ra thế. Bỗng nhiên cô nàng không thèm nói chuyện với nó. Không nhận quà của nó. Mấy lần nó hỏi thì cô nàng kênh kênh cái mặt bỏ đi chỗ khác. Duy thấy đau đầu ghê gớm. Nó không hiểu nỗi tại sao. Nó thấy con gái sao mà khó hiểu quá. Ðang làm bạn bỗng biến thành thù. Trong khi nó có làm gì đâu.
Vũ công tử buồn lắm. Buồn đến bỏ học... Ờ... nói thế cũng hơi quá. Vì trước giờ công tử có học hành gì đâu mà bảo bỏ. Ðúng hơn là công tử buồn đến bỏ chơi. Lúc trước, vào giờ chơi cả bọn còn đùa giỡn. Giờ thì chỉ khoái ngồi dưới gốc phượng mà ngẫm nghĩ cái sự đời.
Thằng Quang trầm ngâm suy nghĩ gần một buổi. Cuối cùng cái đầu bác học của nó cũng bật ra được ý nghĩ... siêu độc đáo. Nó chép miệng:
- Tao nghĩ... con gái sao sáng nắng chiều mưa quá, mầy thấy vậy không Duy?
Ý nghĩ của nó xưa như cây... phượng. Nhưng nó thấy mới mẻ và tâm đắc lắm. Nó hứng chí hát luôn:
"Con gái sáng nắng chiều mưa
Con gái sáng mưa chiều nắng
Con gái nói khùng là điên
Con gái nói điên là khùng."
Ðang buồn muốn chết mà Duy phải bật cười, Phục khoái lắm, nó xúi vô:
- Mày đem câu này hát cho nhỏ Minh Lan nghe đi!
- Thôi ông, nó chửi chết.
- Hát không phải khen nó đâu, mà chửi đó. - Phục khoát tay.
Duy dựa lưng vào gốc cây, uể oải:
- Dẹp đi, chửi làm gì, người ta không thích mình thì thôi. Bất cần.
Hai tên bạn đồng thanh gật đầu:
- Ðúng, bất cần, mình mà lụy nó, nó khi dễ­ mình, không thèm để ý tới nó nữa.
- Làm như có một mình nó đẹp không bằng. Khối 10 có nhiều đứa còn đẹp hơn nó.
- Gặp tao như thằng Duy, tao goodbye nó luôn.
Duy cười nhếch miệng:
- Tao không cần làm thế thì nó cũng đã good bye tao rồi. Thôi, không nhắc đến nó nữa, không nói nữa.
Mà có muốn nói tới cũng không được. Vì chuông đã reng lên. Ba tên uể oải đứng dậy đi vào lớp.
Lên tới cầu thang thì đụng đầu Minh Lan. Cô nàng lập tức ngó chỗ khác như không thấy Duy. Nó cũng tự ái nhìn nơi khác. Và đi chậm lại nhường cho cô nàng lên trước.
Giờ kế là giờ toán, một môn "khô, khó, khổ" đối với cả lớp. Và thầy thì cũng khô khan, khó khăn, khắc khổ y như môn học. Thế nên giờ toán chẳng được lớp chờ đợi lắm.
Chờ hoài không thấy thầy xuất hiện. Lớp trưởng bèn chạy xuống văn phòng. Sau đó cô nàng trở lên lớp thông báo:
- Hôm nay thầy toán nghỉ, các bạn phải ngồi im trật tự.
Chuyện vớ vẩn! Nghỉ tiết mừng hết lớn, phải la hét cho thỏa chí, làm gì có chuyện trật tự. Thế là những tiếng "ura" nổi lên vang dậy.
Ðông Kisốt láu táu chạy lên bảng, hoa tay hoa chân loi choi như con khỉ:
- Bây giờ mình văn nghệ đi.
Lời đề nghị đó được ủng hộ nhiệt tình. Chúng nó vỗ tay tán thưởng. Tiến khoái chí chạy xuống bàn lấy tập, cuộn lại làm micrô, và nói nghiêm chỉnh:
- Sau đây là chương trình văn nghệ theo yêu cầu người hát, ai muốn hát phải đăng ký trước.
- Tui, tui.
- Tui hát hai bản.
- Tui hát Apsara.
- Tui nhảy Lambađa, chơi nhạc disco.
Hàng chục cái miệng chí chóe la hét. Chúng nó leo cả lên bàn, cố rống cho tiếng mình to nhất.
Lớp trưởng đứng lên, lạch bạch đến đóng các cửa lại. Rồi giơ tay lên cao:
- Trật tự, trật tự, lần lượt từng người lên hát, không có la. Người nào la tui nhét giấy vô miệng đó.
Ðám lộn xộn bắt đầu im lặng. Tiến nhảy nhót liên tục. Nó nói to:
- Tui xung phong làm speaker, ai muốn hát phải đăng ký với tui trước.
Không có ai phản đối, Tiến bèn đưa "micrô" lên giới thiệu:
- Mở đầu chương trình là cặp song ca đang được giới trẻ yêu thích. Xin giới thiệu tiểu thư Minh Lan và công tử Quốc Duy.
Tiếng vỗ tay vang lên. Minh Lan bắt đầu cựa quậy:
- Tui không hát chung đâu nghe.
Duy nghe thế tự ái quá. Nó bỏ về phía cuối lớp:
- Tôi không tham gia chương trình này đâu.
Cả lớp cười rúc rích, đưa mắt nháy nhau. Tiến hỉnh hỉnh mũi:
- Không hát thì thôi, làm gì dữ vậy. Sau đây tui xin hát một bài.
Ở dưới bọn con gái lắc đầu phản đối:
- Ê, speaker đâu có hát được.
- Nhưng tui thích hát quá, cho tui diễ­n một bài đi.
- Không được, không được.
Tiến "xuống giá":
- Vậy nửa bài được không, nửa bài?
- Kệ nó, nhường cho nó hát đi.
- Ừ, được đó, hát gì thì hát lẹ đi.
Tiến trịnh trọng:
- Sau đây tui xin hát bài "Hát với chú ve con".
Vừa nói nó vừa chỉ vào ngực nó. Ðến chữ "chú ve con" nó lại chỉ xuống lớp. Lập tức, đám con gái tủa lên túm áo nó:
- Ông nói ai là chú ve con?
- Ngon thật, dám bảo chị là chú ve con?
- Chắc nó hết muốn sống rồi.
Tiến lùi lại, giơ tay lên đỡ:
- Ê, làm gì mà hung hăng quá vậy? Tui nói "hát với chú ve con" đó là tên bài hát chứ bộ.
Hồng nhéo vai nó tới tấp:
- Tên bài hát sao chỉ về phía tụi tui.
- Vô tình chứ bộ, vô tình.
- Vậy tui nhéo cho bỏ cái tật đó.
Một trận mưa ngắt nhéo tới tấp đổ xuống. Tiến cong người la oai oái. Cả đám ngồi dưới lớp cười hả hê, thỏa thích. Cuối cùng Thùy mới chịu buông áo Tiến ra:
- Thôi, tha cho nó đi.
Ðám con gái lần lượt buông tay ra. Ðược tha, Tiến chạy về phía cửa, la chói lọi:
- Chưa thấy con gái nào dữ hơn con gái lớp này, toàn là bà chằn lửa, coi chừng ế hết đó.
- Cái gì, cái gì?
Thế là cả đám lại rú lên, ùa về phía cửa tấn Ðông Kisốt vào tường.
- Chị muốn tha mà tha hổng xong, chằn lửa này, chằn lửa này.
Thùy vừa nói vừa ngắt vai Ðông Kisốt một cái đau điếng. Trúc vừa kéo áo anh chàng, vừa la lớn:
- Chừa cái tật ăn nói linh tinh nhé! Có chừa không?
- Chừa, em xin chừa.
Tiến giơ tay xá:
- "Con" xin lỗi mấy chị, mấy chị từ bi tha thứ cho "con" nhờ.
- Tốt, biết lỗi vậy là tốt.
- Lần này mấy chị tha cho đó, lần sau là ốm đòn đấy nhá.
Ðám con gái rút xuống lớp. Lớp trưởng khoát tay:
- Bây giờ hát tiếp đi.
Tiến vừa sửa lại áo, vừa thở:
- Te tua tơi tả rồi, hát gì nữa.
Ðiệu bộ của anh chàng làm đám con gái cười rinh rích. Phục đứng lên la lớn:
- Không hát thì giới thiệu người khác hát đi.
Tiến loay hoay sửa lại "micrô" đã bị bung ra lúc nãy. Rồi lấy giọng hài hước:
- Sau đây, lớp trưởng đại nhân sẽ hát bài ""tao" là hoa hồng nhỏ".
Cả lớp lại cười rần lên. Ú cô nương đứng dậy, khoan thai lên bảng. Cô nương giật cái "micrô" trên tay Tiến, cũng cúi đầu chào rất điệu đàng. Giống hệt phong cách ca sĩ. Rồi nàng Ú đứng thẳng lên:
- Sau đây tui xin hát bài ""tui" là hoa hồng nhỏ".
Lại một trận cười nổi lên. Hồng cô nương nghiên đầu qua Thùy:
- Hí hí, không dám hoa hồng nhỏ đâu, hoa hồng bự đấy.
- Hồng đại đóa, hồng vĩ đại!
Hai nàng chụm đầu vào nhau, cười rúc rích. Trên bục lớp trưởng bắt đầu cất giọng: "Em sẽ là mùa xuân của mẹ, em sẽ là màu nắng của cha."
Dưới lớp con trai gõ bàn làm trống. Ðông Kisốt chạy xuống lấy cây chổi, gảy gảy như gảy đàn, tụi con gái thúc vô:
- Múa luôn, nhảy luôn.
Lớp trưởng chịu chơi hết mình, cô nàng bèn nhún nhún chân. Hai bàn tay béo mũm mĩm ngoáy thành một động tác múa, giống y như chương trình ca nhạc thiếu nhi. Cô nàng to như con gấu mà lại nhún nhảy ục ịch, làm cả lớp cười bò ra nghiêng ngửa.
Ú cô nương hát xong lại cúi đầu chào rất điệu nghệ. Cả lớp vỗ tay rần rộ lên. Tiến bước tới nâng tay nàng Ú lên như hôn. Nhưng lại hôn tay của mình. Cử chỉ tiếu lâm đó làm cả lớp cười lên lần nữa. Ú cô nương đáp lễ­ bằng một cái nhéo ra trò. Rồi lạch bạch rời "sân khấu".
Tiến nhảy lên bục:
- Tới ai nữa đây? Ai có nhu cầu hát đăng ký đi.
Lập tức một giọng ồ ồ cất lên:
- Tui, tui.
Ðó là tiếng của "chị Hai nước tương". Chị Hai làm cả lớp quay phắt lại nhìn xuống bàn cuối:
- Trời ơi, khủng khiếp quá.
- Chuyện gì xảy ra đây.
- Thôi, thôi, làm ơn đừng hát, lo bán nước tương đi.
Nghe mấy cái giọng trêu chọc. "Chị Hai" vẫy tay, nhún vai một cái:
- Mấy người này vô duyên quá, làm mất hứng. Tui giận không hát bây giờ.
Ðám con trai cười khoái chí. Thằng Bình vỗ vai chị Hai nói như dỗ dành:
- Ai nó gì thì nói, mình cứ hát nhé!
- Vậy lên hát nữa à nghen.
- Ừ, lên đi.
Thắng "nước tương" bước ra khỏi bàn, yểu điệu đi lên. Tụi con trai nháy mắt với nhau cười. Ở trong lớp, đám con trai khoái chọc Thắng nhất. Và gọi nó là "chị Hai" vì nó ẻo lả như con gái, lại có tật hay giận. Mỗi lần giận thì ngún ngẩy như con gái. Nhà chị Hai sản xuất nước tương, nên chị có biệt danh "chị Hai nước tương".
"Chị Hai" cũng rất chịu quậy. Khi đứng trên bục, "chị" cũng nghiêng mình chào khán giả một cách bài bản. Và nói thỏ thẻ:
- Ðể đáp lại sự yêu mến của khán giả, tui xin ca bài "Xin làm người hát hay".
Dưới lớp tiếng cười khúc khích nổi lên:
- Khiêm tốn quá hí... hí...
- Ðề nghị khiêm tốn chút đi.
Thắng ra vẻ giận dỗi:
- Ồn quá, sao mà hát được, tui về.
Ðám con gái vội lên tiếng:
- Ấy ấy, đừng giận, hát đi.
- Có bao nhiêu cứ rống lên, rống nhiều vào.
Thắng mím miệng, nhướng mắt nhìn lên trần phòng như nhớ ra. Rồi bắt đầu ca: "Cũng đành, xin làm người hát rong, để nghe tình yêu lên tiếng..."
Phía dưới bắt đầu nổ ra lời bình phẩm đùa cợt:
- Chậc, chậc ca đâu có kém gì QL...
- Mới nghe tưởng QL đó.
- Tưởng QL hay ông nội QL?
- Không, tưởng bà nội, bà nội mới đúng.
- Hí hí, hát giống vịt kêu quá.
- Ca sĩ được bình bầu đoạt giải "trái cóc xanh" đây.
Trên sân khấu, ca sĩ ngôi sao đã hát xong. Tiếng vỗ tay lốp bốp. Tiến bước tới, nghiêng mình hết sức ga lăng:
- Xin mời ngôi sao bò ra sân khấu.
Thắng quẹt vai Tiến một cái:
- Quỷ sứ!
Rồi anh chàng đi về chỗ, vừa đi vừa cười tủm tỉm. Nó khoái cái trò chơi văn nghệ này lắm. Nếu hôm nay mà không hát được chắc tối nay nó tức mà không ngủ được.
Tiến ngó quanh quất xuống lớp:
- Còn ngôi sao nào bò lên sân khấu nữa không?
- Còn chứ, để tui.
Ðó là tiếng của thằng Phục. Nãy giờ nó nghe Vũ công tử xuống ngồi tuốt ở dưới bàn cuối. Nó nhất định không thèm tham gia ca nhạc để tỏ lòng trung thành với bạn. Nhưng thấy ca hát vui quá, tật ham chơi lại trỗi dậy, làm nó quên mất ý định của mình.
Thế là anh chàng nhảy lên sân khấu, nói hùng hồn:
- Tui xin ca trích đoạn vở cải lương "Tiếng trống Mê Linh".
Dưới lớp tiếng reo hò vang dậy:
- Hoan hô! Ðây là tiết mục đặc biệt.
- Mình phải trở về nguồn cội, chơi đồ cổ mới khác người.
- Ê! Cho tui làm Trưng Trắc đi.
Thằng Phục hoa tay giữ trật tự:
- Im đi hát mới được, đừng làm tui mất hứng.
Thấy cái đám nhí nhố bắt đầu lắng xuống, Phục hắng giọng:
- Bắt đầu hát nghe. - Nó giơ tay ra động tác minh họa. Nhưng giữa chừng đứng khựng lại:
- Quên nữa, phải mang kiếm mới ra vẻ anh hùng.
Ðám con gái đồng tình:
- Ðúng rồi. Thi Sách mang kiếm coi mới oai, mới ra vẻ con nhà quan tướng.
- Kiếm đâu, kiếm đâu?
- Lấy cây chổi cho nó đi.
- Thôi chổi dơ lắm. Lấy cây thước đi.
Hồng chạy lên bàn giáo viên lấy cây thước, giắt nó vào thắc lưng thằng Phục:
- Rồi đó, hát đi tướng quân.
Phục vòng tay thành hình vòng cung:
- Ða tạ Thi phu nhân.
Cả lớp cười ré lên. Hồng cô nương đập vai nó một cái:
- Ðồ quỷ!
Chờ Hồng cô nương về chỗ rồi, Phục bắt đầu gân cổ lên:
- "Trong giây phút chia tay, tim nguyện ghi lời thề... ta xa nhau muôn dặm dài nhưng có nhau..."
Phục chợt đứng lại, dưới lớp nói vọng lên:
- Ủa, sao không hát nữa?
Phục gãi gãi đầu:
- Ðoạn này hát sao, tui quên rồi?
- Ðể tui nhắc cho, hình như là "vai trên vai vĩnh vi­ễn, trong tim đắng cay chia sầu..."
- A, nhớ rồi, nhớ rồi. "Bầu trời Nam u tối..."
Vừa lúc đó cánh cửa bật mở. Thầy giám thị xuất hiện ở cửa lớp, cũng vừa lúc thằng Phục xoay người, chỉa thẳng "kiếm" về phía thầy, ca thống thiết "Quân thù gieo bạo tàn."
Thầy giám thị khựng lại:
- Cái gì đây, diễ­n tuồng gì đây?
Thấy thầy, thằng Phục hoảng hồn rút kiếm lại:
- Chết cha.
Thầy đi vô đứng giữa lớp. Nhìn Phục từ đầu xuống chân:
- Em làm cái gì vậy?
Phục gãi gãi đầu:
- Dạ, em làm Thi Sách.
- Thi Sách hả? Chà, oai quá hé. Thôi, tướng quân về chỗ giùm đi, để mất công thầy mời tướng quân lên văn phòng làm kiểm điểm lắm. Chà, lớp này vui quá ha. Ai bày đầu vụ này đây?
Cả lớp im phăng phắc, lấm lét nhìn thầy. Cuối cùng "Ú đại nhân" đứng lên:
- Thưa thầy, cả lớp đều nhất trí, không có ai bày đầu.
Ðông Kisốt quay lại nhìn lớp trưởng một cách "biết ơn". Nãy giờ tim nó muốn nhảy ra ngoài. Vì biết mình là tên bày đầu, thế nào cũng được mời lên văn phòng uống trà. Giờ đây thì thoát nạn.
Thầy giám thị gõ mạnh lên bàn:
- Quá ha. Ðóng cửa lại rồi la hét rùm trong lớp, làm hai bên không học được, muốn quậy phải không?
- Dạ không có quậy, tụi em chỉ muốn văn nghệ thôi.
- Văn nghệ gì mà ầm ĩ vậy, quá mất trật tự.
Cả lớp im ru. Thầy giám thị chợt dịu giọng:
- Thôi được rồi, muốn văn nghệ thì văn nghệ, nhưng phải hát nhỏ thôi hoặc xuống hội trường mà chơi, để yên cho lớp hai bên học.
Rồi thầy đi ra ngoài. Còn lại trong lớp vài ý kiến nổi lên:
- Hát nhỏ quá đâu có hứng.
- Hay mình kéo xuống hội trường?
- Thôi, gần hết giờ rồi.
Tiến đứng dậy nói một cách hào hứng:
- Vậy mai mốt trống tiết, mình kéo xuống hội trường hát cho đã, đồng ý không bà con?
- Ðồng ý, nhất trí.
- Tui ủng hộ ý kiến đó.
- Tui hoan hô hai tay hai chân.
Vi­ễn ảnh hứa hẹn đó làm cả lớp khoái lắm. Chúng nó bắt đầu bàn tán xôn xao về những chương trình "Hát cho tai tôi nghe" sắp tới. Còn Phục vẫn còn muốn diễ­n cho hết trích đoạn của mình. Nó ngồi dựa tường, rên ư ử "bầu trời Nam u tối, quân thù gieo bạo tàn..."
Bên cạnh di­ễn viên không chuyên Phục. Vũ công tử uể oải ngả lưng vào tường, mặt buồn rười rượi. Còn mắt thì nhìn ra ngoài cửa sổ thả hồn lung tung.
Những lúc sau này, công tử hay như thế lắm. Nghĩa là lúc nào cũng buồn bã ngó xa xăm, "để tâm hồn treo ngược ở cành cây", cho ra dáng con nhà suy tư.
Chuông reo hết tiết. Công tử chợt quay qua khều tay hai tên hai bên:
- Cúp hai giờ cuối đi uống café.
Quang và Phục không phản đối. Chúng nó cúp tiết thường đến nỗi coi chuyện đó là hiển nhiên. Ban đầu thì cũng thấy ái ngại lắm. Thấy nó kỳ kỳ. Nhưng cúp riết rồi quen, lương tâm cắn hoài cũng mòn răng, cuối cùng lương tâm cũng không thèm cắn với rứt nữa.
Ba tên chuồn khỏi trường bằng cách leo rào, và vào quá café gần đó.
Ngồi trong quán café. Cả bọn bắt đầu lấy thuốc lá ra hút. Duy ngồi dựa lưng vào ghế, lim dim thả hồn theo khói thuốc lơ lửng. Thật ra thì nó không thích hút thuốc tí nào. Nhưng từ lúc buồn chuyện Minh Lan, nó thấy hút thuốc mới hay. Mới ra dáng người lớn, lãng mạn. Thế là nó tập hút, mà nó hút thì thằng Quang và thằng Phục sợ không hút thì là con nít, nên bắt buột phải hút theo.
Trong quán, tiếng nhạc vọng ra dìu dặt, trầm buồn "ngồi quán uống ly café, nghe gió mưa đi về, anh nhớ. Chuyện dĩ vãng xưa ngày xưa, khi trái tim chung tình, hết rồi..."
Duy thấy điệu hát sao hợp với tâm trạng của nó quá. Nhớ hồi năm lớp 10 nó với Minh Lan thân nhau rất vui. Nhưng chuyện đó qua rồi và nó thấy không có gì buồn bằng bị bạn bè quay lưng.
Nghĩ đến đó, nó khép mắt lại, đầy vẻ suy tư mơ mộng. Nó nghĩ mình trông sẽ hay hay nếu làm như thế.
Ba tên cúp tiết cứ ngồi cả buổi như thế. Ai cũng tạo cho mình một dáng điệu lãng tử. Chúng nó không thấy cô chủ quán thỉnh thoảng lại nhìn chúng mà cười thầm.
Trong mắt người lớn. Nhìn chúng nó thật ngô nghê, buồn cười.
Ở cái tuổi không ra lớn, bé không ra bé này, chúng thường có những hành động không giống ai. Càng muốn thể hiện mình là người lớn, càng làm nhiều việc lố bịch. Rồi đến lúc nào đó nhìn lại, chúng nó sẽ thấy xấu hổ. Nhưng trong đời mỗi người, ai không trải qua những cảm giác như vậy.

X rendeer rendeer rendeer


Xem bài cũ hơn  |  Xem bài mới hơn  |  Đầu trang  |  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết



Copyright © Diễn đàn THPT Binh Thanh 2011. Ghi rõ "Nguồn: http://binhthanh.forumvi.com" khi trích dẫn nội dung từ website này.
Đầu trang | Mobile | Liên hệ BQT | Thiết kế bởi Phạm Văn Tuyển

       Vườn Thơ.tk | Đọc truyện