Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Tìm kiếm nội dung
 

Bài đăng gần đây

» Giới thiệu website về bệnh gan
thanhmai9x 10/10/13, 12:10 am

» Cần tìm bạn gái để đi đến hôn nhân tại Hà Nội
babesophile 07/08/13, 11:02 pm

» Chùa Keo - Thái Bình?
mhdvn2013 24/07/13, 02:42 pm

» ĐÀO TẠO TRUNG CẤP CHẤT LƯỢNG CAO TẠI TRƯỜNG TRUNG CẤP CNTT SÀI GÒN
tuyensinhsitc 01/04/13, 08:45 am

» ĐÀO TẠO TRUNG CẤP CHẤT LƯỢNG CAO TẠI TRƯỜNG TRUNG CẤP CNTT SÀI GÒN
tuyensinhsitc 27/03/13, 03:34 pm

» Trang web luyện thi trắc nghiệm trực tuyến
tungvu1210 24/01/13, 02:19 pm

» Nhật ký Mr Ken
xelu 10/01/13, 11:14 pm

» MU Binhyen SS4
winterpow 20/11/12, 11:51 pm

» Hướng dẫn lập diễn đàn lớp
Admin 02/11/12, 10:28 am

» Bê tông tự trộn
minhtuanabc 30/10/12, 11:14 pm

» Forum Cổng game đáng chú ý nhất tháng 10
Lokier1234 29/10/12, 10:03 am

» Ảnh trường lớp, bạn bè
huongvu89 09/10/12, 11:29 am

» Giúp em với
Đạt 21/09/12, 07:19 pm

» Tặng từ 20- 50% cho các khóa học tiếng anh
ocean_trainingtb 12/09/12, 10:07 am

» Kỳ Lân Kiếm Thế Alpha Test 07-09-2012 [Open ngày 13-09-2012]
doirach88 11/09/12, 03:14 pm

» Tuyển sinh Lập trình viên năm 2012
ipmac_online 22/08/12, 11:36 am

» những phương pháp giải hóa độc đáo của thầy Vũ Khắc Ngọc (cực HOT)
dkx_95 09/08/12, 08:28 pm

» Phim khoa học trẻ em
sachvang 03/08/12, 08:24 pm

» Kiếm thế Free cho anh em !!
fpt0122 30/07/12, 04:46 pm

» Em về với người (Tiêu trúc)
dkx_95 12/07/12, 06:37 am

Top posters
dkx_95 (166)
 
Bui Danh Nam (139)
 
Admin (37)
 
Lylyxinh (31)
 
nganha_2410 (17)
 
Tuyển (14)
 
Tulip_mua_he (12)
 
process (10)
 
xelu (9)
 
maithanhhp (6)
 

Lượt truy cập

You are not connected. Please login or register

Xem bài cũ hơn  |  Xem bài mới hơn  |  Đầu trang  |  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

dkx_95

avatar
Thượng tá
Thượng tá
Tuần này là tuần nặng nề của lớp. Vì phải làm bài kiểm tra môn Sinh vật một tiết.
Vốn biết lớp có nhiều nhân vật lười học, thầy chỉ khoanh vùng ba bài, đánh dấu hẳn hoi để khích lệ tinh thần của lớp. Nhưng một khi đã lười rồi thì một bài cũng là nhiều. Nhiều vị đã "mặc cả" để thầy bớt thêm. Nhưng thầy cương quyết quá nên các vị phải chịu thua.
Trong thời điểm lịch sử này. Vũ công tử đã trở thành một nhân vật anh hùng. Vì đã giúp lớp lèo lái để vượt qua nguy khốn.
Hôm nay vào lớp, công tử cầm một tờ giấy đi lên bảng. Chờ cho lớp trật tự rồi, công tử nói hết sức từ tốn:
- Tôi có một phương pháp sử dụng tài liệu công khai, mà không sợ bị thầy phát giác, nếu các bạn...
Công tử nói chưa dứt câu thì cả chục cái miệng đã nhao nhao lên:
- Phương pháp gì vậy? Chỉ tui đi, chỉ tui đi.
- Các bạn đừng có la lớn, coi chừng lớp khác biết, tôi sẽ phổ biến cho các bạn, với điều kiện là không ai được tiết lộ bí mật, hứa không?
- Hứa, hứa.
- Vậy thì các bạn viết vào tập đi.
Nói xong, Duy lên bảng, viết một dọc mẫu tự A, B, C. Phía dưới, cả lớp ngồi ngẩn ngơ nhìn, rồi la lên:
- Ê, mấy chữ này em bé mới sinh cũng biết, dạy tui làm chi.
Duy làm thinh như không nghe. Viết xong một cột, nó ghi thêm một cột bên cạnh cũng những mẫu tự kỳ quặc, lạ mắt. Dưới lớp, cả bọn thao láo mắt nhìn. Nhìn mãi cũng không hiểu. Ðông Kisốt hỏi lớn:
- Chữ đó là chữ gì vậy?
Duy quay xuống lớp, dáng điệu chững chạc như thầy giáo:
- Ðây là ký hiệu ngữ âm. Thí dụ chữ A là ký hiệu chữ này. Mình có thể chép tài liệu bằng ký hiệu, bảo đảm thầy không biết.
Mấy chục cái đầu bác học ngồi im ngẫm nghĩ một lúc rồi lại nhao nhao:
- A, hiểu rồi, hiểu rồi, tuyệt cú mèo.
- Một chiêu xuất chúng, từ nay ta khỏi lo học bài nữa.
- Hoan hô Vũ công tử, Vũ công tử muôn năm.
Chúng nó hí hửng lấy tập ra, hí hoáy viết ký hiệu ngữ âm. Mặt ai cũng tươi rói, rạng rỡ. Ngay cả lớp trưởng đại nhân cũng phân vân một chút rồi hăng hái "nhập" tài liệu vào tập.
Ðến giờ Sinh vật. Khi thầy viết ba câu hỏi lên bảng. Cả lớp ngồi im ru chép vào giấy. Vẻ ngoan ngoãn khác thường, sự ngoan ngoãn làm thầy vô cùng ngạc nhiên. Ðây là lần đầu tiên kiểm tra mà chúng nó không la hét chí chóe. Lạ thật!
Viết đề xong, thầy ngồi trên bàn nhìn xuống lớp. Ai cũng làm bài chăm chú. Quả là một hiện tượng hiếm có. Thầy Dương thấy phấn khởi lắm.
Nhưng một lát sau, thầy lại phát hiện điều gì đó hơi bất thường. Chúng nó cứ liếc xuống bàn, rồi bình tĩnh viết vào giấy. Thầy bước xuống lớp, đến đứng bên bàn thằng Tiến thấy tờ giấy để nửa kín nửa hở dưới quyển tập, thầy rút ra, cầm lên xem:
- Cái gì đây?
Ðông Kisốt hơi run, mắt nó lấm lét nhìn thầy. Nhưng nó cũng nói cứng rắn:
- Cái này là giấy nháp, em viết chơi.
Thầy Dương chăm chú nhìn tờ giấy, đúng là không phải tài liệu. Nhưng mấy chữ số kỳ lạ được viết ngay ngắn thì thật là bất thường.
Thầy quay qua bàn thằng Phục. Nó cũng có một tờ giấy y như thế. Bước qua dãy bàn con gái, thầy lật xấp giấy cô nàng Mai Thanh lên. Lại cũng tờ giấy có nét chữ kỳ quặc. Thầy Dương nghiêm mặt nhìn Mai Thanh:
- Cái này là cái gì đây, trả lời thật với thầy đi.
- Dạ... dạ...
Mặt Mai Thanh xanh mét, cô nàng đứng mà run như thằn lằn đứt đuôi. Thầy Dương giận quá, quát lên:
- Tôi hỏi cái này là cái gì?
- Dạ, dạ... em không biết.
Thầy Dương quay qua mấy bàn khác. Có đến nửa lớp sử dụng loại bùa bát quái như thế. Thầy biết chúng dùng tài liệu. Nhưng không đọc được mấy con chữ ky quặc đó. Giận quá, thầy bắt lớp trưởng đứng lên:
- Em cho thầy biết, em nào bày ra chuyện này?
Lớp trưởng là người có tinh thần đồng đội nhất. Ðời nào nó quay lưng phản bạn. Nó lấm lét nhìn thầy rồi nói:
- Dạ, em không biết.
Tra vấn cả buổi, chúng nó cũng không khai ra tên cầm đầu, mà cũng không nói mấy chữ kỳ quái đó là cái gì. Chưa bao giờ thầy Dương nổi giận như thế, thầy quát lên:
- Cả lớp xuống sân đứng dưới cột cờ cho tôi.
Thế là nguyên lớp lục tục kéo xuống sân. Lúc đi xuống cầu thang, thằng Phục quay xuống nhóm thằng Tiến, thì thầm:
- Tụi bây không được khai thằng Duy nghe, đứa nào khai là phản bạn, khai trừ đứa đó ra khỏi lớp luôn.
Thằng Tiến vung tay lên, hùng hồn:
- Ðánh chết cũng không khai, đứa nào khai là phản bạn.
Cứ thế, hàng trên truyền tin xuống cho hàng dưới. Ai cũng đồng tâm nhất trí giữ bí mật cho đến cùng.
- Thế là giữa trưa nắng chang chang. Nguyên lớp 11C đứng thành hàng ngay ngắn dưới cột cờ. Tiến Ðông Kisốt luồn tay đưa chiếc khăn của nó cho Mai Thanh:
- Bà đội khăn đi, coi chừng nhức đầu đó, bà là vua bị bệnh, phen này thế nào cũng bị cảm cho coi.
Thế là mấy tên khác cũng lấy khăn tay của nó đưa cho bọn con gái. Trong cơn hoạn nạn, tinh thần đoàn kết của chúng càng lên cao. Ðúng với phương châm "đoàn kết là chết chùm".
Lúc đó cô Thy đang dạy ở lớp đầu dãy. Nhìn ra sân thấy lớp mình chủ nhiệm bị phơi nắng, cô vội bảo lớp trưởng đọc bài cho lớp viết. Rồi đi lên văn phòng.
Thầy Dương đang ngồi ở phòng giáo viên, thấy cô Thy, thầy đưa ra ngay mấy tờ giấy vẽ bùa:
- Lúc nãy tôi cho lớp cô làm kiểm tra, đứa nào cũng có một tờ thế này, tôi nhìn hoài mà cũng không biết đó là cái gì, đây cô xem.
Cô Thy cầm mấy tờ giấy, nhìn lướt qua. Cô thấy ngạc nhiên vô cùng:
- Cái này là ký hiệu ngữ âm, nó có trong chương trình năm thứ nhất của sư phạm văn, làm sao chúng nó biết được.
Thầy Dương lắc đầu:
- Lớp cô làm tôi đau đầu quá, tôi đứng lớp nhiều năm, nhưng chưa bao giờ gặp trường hợp thế này.
Thầy giám thị cũng cầm lên xem, rồi cũng lắc đầu:
- Ðể thời giờ học mấy thứ này thà chúng nó học bài có hơn không. Ðám trẻ này thật không hiểu được.
Thầy Dương ngán ngẩm:
- Nhớ mấy ký hiệu này khó chứ đâu có d­ễ, vậy mà chịu làm. Còn học hành nghiêm chỉnh thì không chịu. Chúng nó đem trí thông minh sử dụng vô mấy chuyện vớ vẩn thật.
Cô Thy lo lắng nhìn ra ngoài sân. Rồi quay qua thầy Dương:
- Chúng nó quậy thật. Nhưng phạt như thế này sợ mấy đứa con gái bị cảm mất, hay là thầy tha cho lớp, để em giải quyết chuyện này cho.
- Ðược rồi, tôi giao lại cho cô, cô điều tra giùm, xem đứa nào bày ra vụ này.
Cô Thy nhanh nhẹn đi ra sân. Vừa thấy cô chủ nhiệm, mấy cái mỏ lập tức rên xiết:
- Cô ơi, tụi em nhức đầu quá cô ơi.
- Ðứng đây nắng khó chịu quá cô ơi.
- Cứu tụi em với cô.
Cô Thy đứng trước lớp, nghiêm nghị:
- Thấy các em đứng ngoài nắng thế này, cô cũng sót ruột lắm. Cô đã xin thầy tha cho lớp. Các em về lớp đi. Nhưng từ đây đến hết giờ các em phải im lặng. Nếu làm thêm tội ồn ào, cô không xin được các em đâu.
- Dạ.
- Tụi em cám ơn cô.
Cả lớp lục tục đi lên. Vừa đi vừa bàn tán xôn xao:
- Sao cô Thy không hỏi tội tụi mình.
- Hay là cô biết đứa nào bày đầu?
- Làm sao cô biết được.
- Coi chừng có đứa nào nói với cô đó, dám lắm à.
- Ðứa nào nói tao sẽ xử tội nó.
Vào lớp rồi mà chúng còn ồn ào thắc mắc. Nàng lớp trưởng đập bàn:
- Im lặng giùm đi, mới hứa với cô rồi mà còn ồn hả?
Cả lớp lặng dần xuống. Nhưng vốn còn bao nhiêu điều thắc mắc, không nói ra thì không chịu nỗi. Chúng nó bèn hạ giọng xuống, cuối cùng chỉ còn là những tiếng xì xầm:
- Không lẽ cô xin tha tội cho tụi mình d­ễ dàng vậy sao?
- Không bắt được ai cầm đầu, d­ễ gì thầy Dương bỏ qua.
- Chắc cô Thy hứa điều tra cho thầy, thầy mới nể tình cô tha cho mình.
- Chắc vậy, không nói ra cũng tội nghiệp cô Thy.
Mặc cho xung quanh bàn tán, Vũ công tử vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì. Không phải nó hoàn toàn yên tâm bạn bè sẽ bảo vệ mình. Cái đó cũng có nhưng có một tâm lý khác, là nó cóc sợ bị phát giác. Bất quá nó bị phạt, hoặc gởi thư về nhà là cùng. Phạt thì nó cũng quen rồi. Gởi giấy về nhà nó cũng cóc sợ. Vì nó sẽ cho người làm trong nhà giấu biến đi. Ðã mấy lần như vậy rồi.
Ba nó làm giám đốc của một công ty, đi tối ngày. Còn mẹ thì suốt ngày đánh bài ở nhà mấy người bà bạn. Nó còn một chị đang học đại học. Mà chị ấy thì đời nào quan tâm đến chuyện của nó. Cho nên những gì nó gây ra, nó chẳng sợ bị ai khống chế cả.
Giờ kế là giờ của cô Thy, cả lớp đã đoán là cô sẽ dành nguyên giờ để điều tra về chuyện viết bùa. Cho nên khi cô bước vô lớp, ai cũng có tâm lý đề phòng và lo ngại.
Nhưng cô Thy làm chúng nó hết sức ngạc nhiên. Khi cho cả lớp ngồi rồi, cô đứng bên bàn, nói như thông báo:
- Giờ kiểm tra môn Sinh vật lúc nãy thầy Dương sẽ không chấm điểm cho các em. Cách hay nhất là các em về học bài cho nghiêm túc, thầy sẽ cho làm bài kiểm tra lại.
Dưới lớp bắt đầu có những phản ứng khác nhau. Ðứa thì thất vọng vì công của nó trở nên công toi. Ðứa thì mừng húm vì thoát nạn. Ðứa lại thắc mắc sao cô Thy không phạt.
Cô Thy chờ cho tiếng ồn lắng xuống rồi nói thật nhẹ nhàng:
- Cô rất ngạc nhiên vì các em thông minh như vậy, học những ký hiệu ngữ âm đó rất khó. Thế mà các em đã học được. Nhưng sao các em không sử dụng trí thông minh học bài cho nghiêm chỉnh, như vậy có lợi cho các em hơn.
Cả lớp kinh ngạc nhìn cô Thy. Chúng nó kinh ngạc vì hai điều. Ðiều thứ nhất là tại sao cô biết được ký hiệu ngữ âm. Ðiều thứ hai là cô không mắng mà bảo chúng thông minh. Cô làm cho tâm lý chúng nó bị đảo lộn. Và chúng thấy những trò tinh nghịch của mình chẳng vui và chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Cả lớp còn đang ngẩn ngơ thì cô Thy nói tiếp:
- Cô biết chắc chắn phải có em nào đó dạy, các em mới biết các ký hiệu đó. Cô không yêu cầu lớp nêu tên em đó ra nhưng cô kêu gọi sự tự nguyện của các em. Cô hứa sẽ không mách lại để thầy Dương phạt em đó.
Vũ công tử ngồi im nhưng tâm trạng bất thần của nó bắt đầu bị lung lay. Cô Thy nói năng nhẹ nhàng quá nên nó thấy xấu hổ. Nó bỗng muốn đứng lên "tự thú trước bình minh". Nhưng giữa lớp thì quê quá. Cuối cùng nó tự nhủ đến cuối giờ sẽ nói riêng với cô.
Mà không phải chỉ mình thằng Duy. Cả lớp ai cũng muốn khai ra để cô vui. Có điều khai thì sợ phản bạn. Cuối cùng cả đám đều lặng thinh trong tâm trạng ái ngại.
Cô Thy chỉ nói thoáng qua chuyện đó rồi quay vào bài học. Cô lấy ra xấp bài luận, không phát ngay mà vẫn cầm trên tay:
- Hôm nay cô sẽ trả bài cho các em. Cô nhận thấy đa số các em đều có thuộc bài nhưng phân tích còn lan man và sơ sài quá.
Cô rút ra một bài cầm riêng rồi nói:
- Có một bài mà cô cho là hay nhất lớp, vì bạn đó đã phát biểu cảm nghĩ riêng độc đáo của mình. Ðó là bài của em Vũ Quốc Duy.
Cả lớp "ồ" lên một tiếng kinh ngạc rồi quay cả lại nhìn Duy làm nó mất tự nhiên. Chính nó cũng bị bất ngờ đến kinh ngạc vì từ đó đến giờ tên của nó chỉ được nêu lên để phê phán. Cha mẹ ơi! Ðây là lần đầu nó được khen. Sung sướng chết mất.
Cô Thy bắt đầu đọc cho cả lớp nghe đoạn văn của tài năng vừa được phát hiện. Duy ngồi nghe mà thấy tâm hồn nó như bay bổng. Nó chợt khám phá ra rằng được bạn bè khâm phục thì thật là hãnh diện.
Thế là trong số các bài luận, bài của Duy là được điểm cao nhất: 9 điểm.
Thật ra bài luận đó không đáng được điểm như thế. Nó phân tích không có gì xuất sắc nhưng cô Thy đã xoáy vào một điểm sáng trong bài để nâng điểm lên. Cô muốn khuyến khích nó, tạo cho nó cảm giác mình là người tài năng, để cho nó cố phấn đấu cho xứng đáng danh hiệu vừa đạt được.
Mãi đến mấy ngày sau, Vũ công tử còn âm thầm lấy bài. Question Question Question



Hôm nay đi đám cưới ở nhà Mai Trúc. Cả nhóm tập trung ở nhà Tiến rồi xuất quân. Vì không ai biết nhà Mai Trúc ở đâu. Chỉ có một mình thằng Tiến biết.
Hôm nay đám con gái diện rất xinh. Còn tụi con trai thì áo sơ mi mới toanh, thắt cà vạt trông ra dáng người lớn hẳn hoi. Thoạt nhìn thì chúng nó rất ra dáng thanh niên. Nhưng nghe nói chuyện thì thấy con nít ơi là con nít. Nhất là Ðông Kisốt.
Cả đám đã tới đầy đủ, chỉ thiếu có Minh Lan. Tiến hết đi ra rồi đi vô, loi choi lóc chóc. Ðến nỗi, lớp trưởng phải la lên:
- Ngồi im coi, làm gì đi tới đi lui hoài vậy.
Tiến gân cổ lên cãi:
- Người ta mời 11 giờ vậy mà giờ này còn ở đây, đi tr­ễ quá rủi hết đồ ăn thì sao.
Cả đám cười rần lên, lớp trưởng phát lên vai Tiến một cái:
- Ðồ ham ăn.
- Chưa biết ai ham ăn hơn à. Người ta không ham ăn mà còn đồ sộ như thế, nếu như...
Tiến chưa nói hết lời, nàng Ú đã chống nạnh lên điệu bộ đầy hăm dọa:
- Ðịnh châm chích gì đấy, muốn nói Ú phải không?
- Không nói thì cũng đã Ú rồi, cần gì nói. Mà bà đâu có Ú, béo chứ ú gì.
Mặc cho cả đám cười nghiêng ngửa, Ú cô nương làm như không nghe. Cô nàng nhéo vai Tiến tới tấp. Ðau quá nó la lên oai oái rồi chỉ ra cửa:
- Tiểu thư tới kìa.
Lớp trưởng ngừng nhéo, quay nhìn ra đường. Cả lớp cũng đứng lên định đi nhưng Tiến đã khôn ngoan đứng xa ra rồi mới lên tiếng:
- Tui nói nó tới giữa đường, chứ tui đâu có nói nó tới đây, quê chưa?
Ðám con gái ngồi trở xuống, nguýt háy tưng bừng:
- Cái miệng lách chách, bởi vậy bị nhéo hoài không lớn nỗi.
- Ông mà bớt nói là ông cao thêm được hai phân đấy.
Tiến đớp chát tới bến:
- Cao bao nhiêu đây đẹp trai rồi, cần gì cao thêm nữa.
Hồng cô nương xen vô:
- Thôi đừng cãi với nó nữa, cãi không lại đâu. Con trai gì mà miệng lưỡi hơn con gái.
- Còn nhỏ Lan này nữa, dám giờ này còn đến tiệm làm đầu à.
- Nhỏ này tiểu thư chịu không nổi.
Mai Thanh định "tố" thêm, thì đã thấy Minh Lan đi vào. Cô nàng thở khì:
- Hú hồn, rốt cuộc tiểu thư cũng tới.
Hôm nay Minh Lan xinh ơi là xinh. Cô nàng mặc một chiếc áo đầm màu trắng, trên tóc cột một chiếc nơ to cũng màu trắng. Nó đẹp đến nỗi đám con trai cũng trố mắt nhìn. Rồi xuýt xoa:
- Chậc, chậc, hoa hậu xuất hiện.
- Ê, lát nữa tui chở hoa hậu lấy hên nghe.
Minh Lan nhỏ nhẹ:
- Chờ tôi có lâu không vậy, tại chờ mẹ tôi đưa đi đấy.
Cô nàng đẹp quá, làm cả nhóm hết giận ngay. Mà quả thật trong lớp, Minh Lan được ưu ái nhiều nhất. Nó hát hay, múa cũng đẹp. Nói chuyện thì giọng nhỏ nhẹ êm ái. Hình như ý thức được ưu điểm của mình, nên đôi lúc nó kiêu kỳ không chịu được. So với Thùy cô nương thì nó ít hòa đồng với lớp hơn.
Cả nhóm bắt đầu chạy ra khỏi thành phố. Sau đó rẽ vào con đường đất đỏ. Chạy thêm một quãng khá dài nữa thì quẹo vào con đường đất, hai bên có hai hàng dừa tỏa bóng râm xuống thật mát mẻ. Tiến chở nhỏ Thùy chạy ở đoạn giữa. Gần đến một ngõ quẹo, nó la lớn:
- Phía trước chạy từ từ, chờ tui tìm nhà, đừng có chạy xa, lạc nhau đó.
Tốp thằng Duy dừng lại chờ. Tiến phóng xe lên trước. Chạy chầm chậm tìm đường quẹo. Ðường ở vườn đều giống nhau, lại có cây cối um tùm nên rất khó phân biệt. Thấy nó cứ chạy chậm chậm, Thùy hỏi sốt ruột:
- Ông nhớ đường chắc chắn không?
- Tui xuống đây một lần rồi, không nhớ sao được.
- Nhớ sao coi ông lựng khựng quá vậy?
- Từ từ chứ, để tìm cây cầu đã. Kìa, nó kìa, qua chỗ đó là tới rồi.
Cả đám chạy qua cây cầu nhỏ. Lại rẽ vào một con đường nhỏ nữa. Chạy một đoạn thì thấy có đám cưới, Tiến đừng lại:
- Tới rồi, hú hồn, sợ đi lạc.
Ðám con trai dựng xe trong sân. Tụi con gái đứng chụm nhau chờ. Hồng cô nương ngó nghiêng vào nhà:
- Sao nhỏ Trúc không ra đón mình.
- Chắc nó bận ở nhà sau, ở vườn đám cưới là người trong nhà cực lắm, chạy lo đủ thứ, chắc mình phải phụ với nó quá.
Trong nhà, khách khứa rất đông. Các bàn kê chật cả sân. Tiếng nhạc và tiếng nói chuyện vọng ra ồn ào. Ðám con gái còn đang đứng ngóng ngóng chờ chủ nhà thì nhóm con trai đi tới. Tiến xăng xái:
- Vô đi, vô đại đi, đứng đây cản đường người ta đó.
Trong nhà, một thanh niên đi ra lịch sự:
- Mời mấy anh, mấy chị vô nhà. Xin cứ tự nhiên.
Gì chứ tự nhiên thì tụi con trai có thừa. Chúng nó xông xáo đi vào nhà, ngồi xuống bàn. Chẳng cần phải đợi có mặt chủ nhân. Cả đám thoải mái ăn bánh uống trà, cười cười nói nói.
Nhưng đám con gái thì cứ thắc mắc ngó vô nhà tìm nhỏ Trúc. Phía bàn thờ, thấy thấp thoáng bóng cô dâu chú rể, Hồng cô nương bàn:
- Bây giờ chờ nhỏ Trúc ra đưa quà, hay đưa tận tay cô dâu?
- Ai ra trước thì đưa cho người đó, đưa ai cũng được mà.
Thế là tụi con gái đặt quà trên chân chờ chủ nhà đi ra. Nhưng cô dâu chú rể thì ở tít đằng kia, nhỏ Trúc cũng không thấy đâu. Người nhà dọn bánh trà xuống và mang thức ăn ra. Ðến giờ ăn thì không cần phải đợi chủ nhà nữa. Cả bọn tự nhiên nhập tiệc, cười đùa nhí nhố trêu chọc nhau, vui ơi là vui.
Ðến giữa chừng buổi tiệc thì cô dâu chú rể đi về phía bàn. Thằng Tiếng ngừng đũa nhìn cô dâu chằm chằm, rồi kêu lên:
- Ủa sao cô dâu không quen ta? Chị này mập hơn chị con Trúc, sao kỳ vậy?
Cả bọn cũng buông đũa xuống, nhìn nhìn cô dâu. Chúng nó chưa xuống đây lần nào nên đâu biết mặt chị nhỏ Trúc.
Cô dâu cũng nhìn cả bọn, ngỡ ngàng vì thấy không quen. Hai bên cứ nhìn nhau mà ngạc nhiên. Rồi thằng Duy đứng lên:
- Dạ, tụi em là bạn của Mai Trúc.
- Bạn Mai Trúc hả? Ðây không phải nhà Mai Trúc. Nhà nó phía dưới nữa, qua một cây cầu nữa mới tới. Các em đi lộn rồi.
- Hả?
Cả bọn tròn xoe m¡t nhìn nhau, dở khóc dở cười. Thằng Tiến gãi gãi đầu:
- Chết cha.
Quả là một tình huống kỳ cục nhất trên đời. Không biết phải nói năng làm sao. Ðám con gái ngồi chết trân. Tụi con trai cũng im lặng.
Cuối cùng Duy luồn tay dưới bàn lấy gói quà rồi đưa về phía cô dâu. Nó nói hết sức chững chạc:
- Dù tụi em không quen với chị nhưng đã tới đây rồi thì cũng xin chia vui với chị. Xin tặng anh chị.
Cô dâu đỡ lấy hộp quà:
- Cám ơn mấy em nghe.
Cô dâu cũng linh hoạt lắm bèn mời cả bọn chụp ảnh chung, sau đó lại mời ngồi ăn tiếp. Nhưng cả bọn còn đầu óc đâu mà ăn nữa. Chúng nó vội đứng dậy chào cô dâu chú rể rồi rút lui.
Ra tới đầu hẻm, một trận cuồng phong bắt đầu nổ ra. Tụi con gái vây lấy thằng Tiến, ngắt nhéo tới tấp. Mỗi người một câu chí chóe.
- Trời ơi là trời, xấu hổ muốn chết được.
- Chưa thấy ai xớn xác như ông.
- Tội lỗi của nó cao hơn núi, phải trị cho nó một trận mới được.
Lớp trưởng đại nhân bấm vào vai Tiến một cái đau điếng:
- Ðem treo cổ nó lên cây dừa cũng chưa hết tội.
- Ngắt mũi nó.
- Bẻ răng nó.
- Bằm bằm nó ra cho gà ăn.
Tiến kêu la oai oái:
- Ðừng có nhéo nữa đau.
- Biết đau hả? Cho chừa cái tật đó.
Vũ công tử bước tới can:
- Ðừng có tra tấn nó nữa, lo vô nhà Mai Trúc kìa.
Ðám con gái thả Tiến ra, rồi đi đến xe của mình. Nhưng Hồng cô nương còn cố vớt vát:
- Mai vô lớp biết tay tui.
Ðông Kisốt bị níu kéo quá nên áo bung cả ra ngoài. Nó loay hoay bỏ áo vào quần cho chỉnh tề. Vừa làm vừa lẩm bẩm:
- Số tui xui xẻo, học chung với mấy bà chằn, tối ngày bị nhéo hoài lớn hết nổi.
Thằng Quang cười cười:
- Tại mày, ai biểu mày lau chau.
Cả nhóm lên xe phóng đi. Lần này tụi con gái không cho Tiến dẫn đường nữa. Lớp trưởng đại nhân hăng hái chạy lên phía trước.
- Ðể tui tìm nhà cho, hỏi người ta cho chắc ăn.
- Ừ, tự tìm đi, đi theo ông khùng đó chắc vô nhà thiên hạ nữa quá, tui không khoái đi lạc nữa đâu.
Cuối cùng cũng gặp một đám cưới nữa. Lần này thì rất chắc chắn vì cả bọn vừa ngừng xe thì đích thân Mai Trúc đã chạy ra tận cổng đón.
- Sao mấy bạn xuống tr­ễ quá vậy?
Tiến làm thinh, lủi ra sau lưng thằng Phục. Mai Trúc không để ý cử chỉ lúng túng đó. Nó vội đưa cả bọn vào nhà. Ngồi xuống bàn, mặt ai cũng nghiêm chỉnh như người lớn, hết còn chí chóe như lúc nãy.
Mai Trúc thấy lạ lắm. Bình thường đám nhí nhố này đâu hiền như vậy. Nó nhìn hết người này tới người kia nhưng không hỏi. Khi nó đứng dậy định dọn bàn thì Hồng cô nương cản lại:
- Ê, đừng dọn, đừng dọn.
- Sao vậy?
- Ðâu có gì đâu, tại no rồi.
- Ăn gì mà no?
Thằng Phục buột miệng:
- Thì ăn đám cưới, lúc nãy giành ăn quá nên bây giờ nhét hết vô rồi.
Mai Trúc ngơ ngác nhăn mặt:
- Mấy người này hôm nay khó hiểu quá. Có chuyện gì vậy? Khai ra đi. Bộ lúc nãy quý vị cãi nhau hả.
- Ðâu có cãi, đập chứ đâu có cãi.
- Ðập ai?
Thùy xỏ xiên:
- Thì đập cái người láu táu ấy, người nào không biết mà làm ra vẻ ta đây rành rẽ ấy. Ðể nguyên nhóm đi đám cưới người ta lạ hoắc đó.
Mai Trúc càng nghe càng khó hiểu, nó nhăn nhó:
- Mấy người hôm nay kỳ cục lắm nghe, tui nổi khùng lên rồi đó. Bây giờ có chịu ăn không?
Ðông Kisốt nói thẳng ra:
- Ăn gì nổi mà ăn, tại tui đó, lúc nãy đi lộn nhà, ăn ở ngoài kia rồi, quà cũng tặng luôn rồi.
- Ở nhà nào? A, biết rồi, hôm nay ở ngoài kia cũng đám cưới chị Ánh, vậy là quý vị vô đó rồi hả?
- Chứ gì nữa.
- Trời đất.
Mai Trúc trố mắt ngạc nhiên. Rồi nó ôm bụng cười, cười nghiêng ngửa. Cả đám ngồi im nhìn nó. Ngẫm nghĩ lại chuyện lúc nãy bây giờ chúng mới thấy tức cười. Thế là một bàn mạnh ai nấy cười làm mấy bàn khác ngoái lại nhìn. Chưa có bàn nào vui vẻ sinh động hơn bàn của chúng nó.
Cả nhóm ngồi chơi một lát rồi bấm tay nhau ra hiệu rút lui. Nhưng Mai Trúc đã cản lại:
- Ở lại chơi, chiều rồi về.
Lớp trưởng lắc đầu:
- Nhà bồ đang có đám cưới, ở lại sao được.
Mai Trúc thuyết phục hùng hồn:
- Ðâu có sao đâu, lát nữa khách về hết rồi, tụi mình rảnh đến tối, bây giờ mình đâu có làm gì. Mình sẽ đưa quý vị ra vườn chơi, tắm sông rồi bơi thuyền, sau đó lên ăn rồi về.
Chương trình nghe hấp dẫn quá. Nhưng nhà người ta đang đám tiệc, mà ở lại chơi thì thật là kỳ cục. Cả bọn ngồi ngần ngừ. Thấy vậy Mai Trúc tiếp tục:
- D­ễ gì có dịp cho quý vị xuống đây, không đi chơi thì uổng. Nhà mình có xuồng, mình sẽ đưa quý vị qua vườn bên kia ăn trái cây, bên kia trồng nhiều thứ lắm, cây nào cũng có.
Hồng cô nương bắt đầu bị lung lay:
- Không kỳ chứ.
- Không đâu, mẹ mình thích bạn bè mình xuống chơi lắm.
Gì chứ bơi xuồng trên sông thì Minh Lan thích mê. Tiểu thư bèn kéo tay Thùy, háo hức:
- Thế thì ở lại vậy, chiều về.
Ý kiến của tiểu thư lập tức được cả bọn đồng ý. Hoàn toàn không ai còn phân vân gì nữa. Thế là cả bọn ríu rít kéo nhau ra vườn.
Mai Trúc đưa cả nhóm qua vườn bên kia. Ở đây hoàn toàn vắng lặng. Chim chóc kêu nghe thật thích. Lớp trưởng bình thường vốn rất nghiêm chỉnh, bây giờ lại là người leo trèo, hăng hái nhất. Trong khi cả đám còn len lỏi giữa mấy cây nhãn, thì cô nàng đã leo lên một cây ổi, nhoài người xuống hái một trái gần đó.
Nhưng cô nàng nặng quá, mà cành ổi thì lại mỏng manh. Chịu sao nỗi mấy chục ký. Và nó phản đối bằng cách gãy cái rắc. Thả nàng lớp trưởng to béo rơi bịch xuống mương.
Qua phút hết hồn, lớp trưởng hét toáng lên:
- Chết rồi, cứu tôi với.
Cả nhóm hoảng hồn chạy nhanh ra cây ổi. Dưới mương, lớp trưởng còn bò lớp ngớp, mặt mũi tay chân dính bùn đen thui. Mọi người bu lại bên bờ mương, nhào nhào lên:
- Làm sao mà kéo nó lên bây giờ.
- Ê, ngồi yên đó, coi chừng nó lún kéo không lên.
Bọn con gái chỉ còn biết la hét chí choé, chứ chẳng làm được trò trống gì. Vũ công tử bèn xăn tay áo lên, thận trọng đứng sát mép cây ổi, và đưa tay cho lớp trưởng.
- Nắm tay tôi đi, nắm chặc nghe.
Dưới mương, nàng Ú cố trườn lên, hai tay bám chặt tay thằng Duy. Duy bặm môi kéo mạnh cô nàng lên. Nhưng không biết tại nàng Ú nặng quá, hay tại Duy bị trượt chân, mà nó mất thăng bằng rớt chéo xuống, đè cả lên cô nàng.
Trên bờ, cả bọn cùng cười điên ruột, làm xáo động cả một góc vườn. Ai nấy quên mất chuyện phải kéo hai người lên, mà cứ đứng ngồi cười nghiêng ngửa. Duy đu người qua cây ổi, nhảy phóc lên bờ. Nhưng nàng Ú vì nặng quá nên không lên nổi. Thấy cả đám đứng cười, cô nàng tức quá la lên:
- Không lo kéo người ta lên, ở đó mà cười.
Thằng Tiến và thằng Quang lui cui cúi xuống, đưa tay cho lớp trưởng.
- Nắm tay tụi tui nè, đừng có kéo xuống nghe bà.
Lúc này Duy đã rửa tay xong. Nó nghiêng người phụ hai tên kia kéo lớp trưởng lên. Phải đến ba người mới đưa được "đại nhân" lên bờ. Bộ áo mới toanh của đại nhân đen thui, nước chảy ròng ròng. Ðại nhân thiểu não nhìn Mai Trúc.
- Làm sao bây giờ, thế này làm sao tui về đây.
Hồng cô nương nín cười:
- Bây giờ đưa lớp trưởng vào thay đồ đi. Có đồ nào mặc vừa không?
- Ðể mình lấy đồ của má mình, má mình cũng mập lắm.
Câu nói đó làm cả bọn lại cười ré lên. Nhưng lớp trưởng đang xuống tinh thần quá, nên không lòng nào mà tức. Cô nàng lạch bạch đi theo Mai Trúc vào nhà.
Thùy cô nương kêu lên:
- Còn Duy thì sao, nó cũng ướt hết.
Duy đang ngồi phơi đôi giày trên cây ổi, nghe nói bèn quay lại:
- Không sao đâu, phơi nắng một lát là khô thôi.
- Không được, bệnh chết.
- Không sao đâu, ướt một chút mà nhằm gì.
Nói rồi nó đi về phía cuối bờ mương, chỗ có nước sạch, để rửa lại tay chân. Chỉ một lát sau, bộ đồ đầy bùn của nó trở lại sạch sẽ, dù nước còn chảy giọt xuống đất.
Lớp trưởng đã theo Mai Trúc vào nhà. Một lát sau cô nàng trở ra với bộ đồ bà ba của bà già. Trông thật tức cười.
Cô nàng đã hoàn hồn lại và quên đi tâm trạng lúc nãy. Thấy cả bọn ngồi dưới gốc mận ăn trái cây, cô nàng cũng ngồi xuống tham gia nhiệt tình.
Thấy Duy còn đứng chỗ có nắng, lớp trưởng bèn gọi lại:
- Ê, sao không lại đây ăn cho vui.
- Ðứng phơi đồ một chút.
Hồng cô nương cười rúc rích:
- Lúc nãy anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng mỹ nhân nặng quá, anh hùng cứu không nỗi.
Thắng hoa tay lên, điệu đàng:
- Mỹ nhân này phải có xe cần cẩu trục lên mới nỗi.
Lớp trưởng hỉnh hỉnh mũi:
- Ai nói gì nói, tui ú kệ cha tui. Mai mốt tui đoạt giải hoa hậu của mấy người mập, quý vị đừng có ganh tị đấy.
Thằng Tiến dài giọng:
- Phải rồi, ganh tị làm gì, phải chăng cho ú để đoạt giải hoa hậu chứ ganh tị làm gì.
Nó định nói thêm một câu, thì nàng Ú đã nhét trái mận vào miệng làm nó im lặng, Ú cô nương bắt đầu hài tội:
- Tui chỉ Ú chứ không xớn xác như mấy người, mấy người hại nguyên đám vừa quê vừa kỳ cục. Tội lỗi đó chưa quên đâu, để đấy đi.
Ðông Kisốt gãi gãi đầu:
- Con gái sao thù dai dễ­ sợ.
Nãy giờ Minh Lan ngồi yên lặng thưởng thức nhãn. Thấy Ðông Kisốt s¡p bị nhéo đến nơi, cô nàng bèn lên tiếng:
- Lúc nãy Trúc nói bơi xuồng gì đó, bây giờ mình bơi đi.
Ý kiến của tiểu thư lập tức được ủng hộ ngay. Thế là cả bọn đứng lên, đi theo con đường nhỏ ra sông.
Buổi trưa thật yên tĩnh. Mặt sông loang loáng ánh nắng, hai bên bờ có những bụi tre và những cây dừa soi bóng mát, làm cả bọn thích mê.
Mai Trúc rành rẽ kéo chiếc xuồng ra. Nó nhảy xuống cho xuồng cập sát bờ rồi ngồi xuống, nhìn cả bọn khuyến khích:
- Xuống đi.
Lúc nãy Minh Lan rất hăng hái nhưng bây giờ thấy chiếc xuồng trònh trành dưới nước, cô nàng thấy sợ quá. Cả nhóm bước xuống rồi mà cô nàng vẫn còn đứng trên bờ rụt rè.
Phục nói nhỏ vào tai Vũ công tử:
- Ðiệu d­ễ sợ.
Duy làm thinh như không nghe. Lúc sau này nó phớt lờ không nói với Minh Lan nữa. Tính nó rất tự ái, nên ai nghỉ chơi với nó thì nó cũng không việc gì phải theo đuổi cho người ta phải coi thường.
Thấy nó ghét Minh Lan, thằng Phục với thằng Quang tự thấy có bổn phận phải ghét theo. Dù bản thân hai đứa chẳng tỵ hiềm gì với cô nàng yểu điệu kia.
Dưới xuồng, tụi con gái mỗi người một câu động viên Minh Lan, nhưng cô nàng sợ quá nên cứ lúng túng đi tới đi lui. Nó sợ bỏ giày ra, rồi bị dơ chân. Sợ bị xuồng chìm. Nhất là sợ té rớt mình xuống sình như nàng Ú lúc nãy. Nó ghê lắm.
Thấy tiểu thư còn đứng lóng ngóng, thằng Tiến xông xáo định nhảy lên bờ giúp. Nhưng đám con gái đã cản lại:
- Thôi, thôi, ông ngồi yên giùm đi ông, ông giúp người ta là có chuyện nữa.
Thằng Phục đưa mắt nhìn Duy, hỏi ý. Nhưng Duy đã quay mặt nhìn chỗ khác như không có ý kiến. Cuối cùng nó tự nhủ: "Mình không giúp mới là nhỏ mọn". Và nó nhảy phóc lên bờ, giọng cụt ngủn:
- Tháo giày ra cho d­ễ đi.
Minh Lan ngần ngừ một chút nhưng rồi cũng phải làm theo. Hai bàn chân nhỏ nhắn của nó nhíu nhíu lại lại như sợ chạm mặt đất. Thằng Phục thấy nó tiểu thư kinh khủng. Phục ta bèn làm một cử chỉ ga lăng:
- Ðưa giày tui cầm cho.
Thế là nó vịn tay cho Minh Lan bước xuống xuồng. Ðám con gái cũng đứng dậy giúp tiểu thư vén áo ngồi xuống. Cuối cùng thì cũng giải quyết xong vấn đề "nan giải" nhất.
Chiếc xuồng lướt đi một cách êm ái dưới rặng cây. Gió thổi mát rượi. Bọn con trai ngồi yên ngắm cảnh, nhưng tụi con gái nhao nhao thò tay xuống khuấy nước, tạt nước vào nhau cười đùa inh ỏi. Ai cũng vô tư đùa thỏa thích. Ở thành phố chúng nó đâu có chơi được thế này. Nên ai cũng mê mãi với sông nước, không nhớ gì đến việc nhà.
Minh Lan lúc nãy còn rụt rè sợ té. Bây giờ được chơi nước, cô nàng thích quá nên không nghĩ gì nữa. Thấy một đám lục bình trội giạt gần xuồng, cô nàng vô tư nhoài người ra hái. Thùy cô nương vừa thấy, định kêu lên cản lại nhưng không kịp nữa. Tiểu thư đã hụt tay té ngã nhoài xuống sông.
Trên xuồng, đám con gái la hét sợ hãi. Chưa ai kịp có phản ứng gì thì nghe "bùm" một tiếng. Ðông Kisốt phóng ngay xuống nước để làm một việc hào hiệp là anh hùng cứu mỹ nhân.
Nhưng xuống sông rồi, hiệp sĩ mới nhớ là mình không biết lội. Nó quýnh quáng, quẫy nước loạng xạ. Chòi chòi, đạp đạp. Ngụp lên lặng xuống.
- Cứu! Cứu!
Tụi con gái cười như n¡c nẻ, vì tưởng nó đùa. Cười xong cả bọn chợt nhớ tới Minh Lan và hét lên:
- Lo kéo Minh Lan lên đi, ở đó giỡn.
Nhưng ở dưới nước hiệp sĩ vẫn quẫy lung tung, vừa chòi vừa đạp:
- Cứu! Cứu!
Ðám con gái không cười nữa, mà bắt đầu nhìn nhau lo ngại:
- Không lẽ nó không biết bơi.
- Chết rồi, nó không biết bơi.
- Trời ơi, làm sao bây giờ?
Hồng cô nương run lập cập:
- Tui nhớ ra rồi, nó không biết bơi.
Nghe vậy Vũ công tử đứng dậy, cởi áo quăng cho thằng Phục. Rồi phóng mình ra giữa sông bơi về phía Minh Lan.
Lúc này tiểu thư còn đang bị trồi lên ngụp xuống, sợ kinh khiếp. Thấy Duy bơi tới, cô nàng bám chặt lấy Duy, sợ quá cô khóc òa lên. Làm Duy cũng rối, nó la lớn:
- Buông ra đi, ôm làm sao tôi bơi.
Nó phải nói đến mấy lần Minh Lan mới hiểu. Cô nàng buông tay ra để mặc nó dìu vào bờ.
Ðưa được Minh Lan lên bờ, Vũ công tử quay ra kéo Ðông Kisốt. Lúc này cả nhóm đã lên hết trên bờ, nên xúm lại phụ kéo hiệp sĩ. Hiệp sĩ sợ quá, mặt mày tái méc, nói không muốn ra hơi. Và nó nằm lăn ra đất mà thở.
Cả bọn chia làm hai nhóm, săn sóc Minh Lan và Ðông Kisốt. Ai cũng hoảng hồn hoảng vía, mặt lộ vẻ nghiêm trọng chứ không đùa như lúc nãy nữa.
Còn thằng Duy thì mệt phờ người. Nó ngồi dựa vào gốc dừa, thở dốc. Bình thường nó cũng hay đi bơi. Nhưng ở mấy hồ bơi thì không có rộng như ở đây, và nó chỉ bơi chứ không có kéo ai và bờ. Bây giờ nghĩ lại nó thấy mình quả là liều lĩnh.
Hồi lâu, hai nhân vật được cứu vớt hoàn hồn lại. Thằng Tiến thì không có gì đáng nói. Nó chỉ ngồi lên cởi đồ dài ra phơi. Nhưng còn Trần tiểu thư thì không thể làm thế được. Tiểu thư thấy chiếc đầm trắng tinh của mình bị bẩn thì mắt đỏ hoe sắp khóc.
- Dơ hết rồi, làm sao bây giờ đây, lát nữa làm sao về đây.
Ðám con gái xúm lại an ủi:
- Không sao đâu, giặt là trắng lại thôi. Phơi chừng một tiếng là khô à.
Và cũng giống như trường hợp của nàng Ú lúc nãy, đám con gái hộ tống tiểu thư vào nhà, lấy đồ của Mai Trúc mặc. Dáng Mai Trúc và Minh Lan không tương phản nhau mấy, nên mặc rất vừa. Chứ không phải chật cứng như nàng Ú.
Minh Lan thay đồ xong cả bọn lại lục tục kéo nhau ra vườn. Mai Trúc đem theo vô khối đồ ăn, vừa mặn, vừa ngọt. Cô nàng bày ra tấm nylon. Thế là nguyên đám bắt đầu quên hết cơn sợ lúc nãy, và lao vào ăn uống vô cùng nhiệt tình.
Qua cơn hoạn nạn, cả bọn lại hồn nhiên đùa giỡn với nhau. Và thằng Tiến lại là đề tài để đem ra bàn tán. Hồng cô nương nguýt nó một cái:
- Không biết lội thì thôi, ai mượn tài khôn. Minh Lan nó làm tụi tui đứng tim rồi, lại còn thêm ông nữa.
Tiến biết lỗi làm thinh. Nó chăm chỉ ăn vắt xôi trên tay. Nhưng cử chỉ hiền lành của nó cũng không làm lớp trưởng động lòng, cô nàng liếc nó một cái bén ngót:
- Anh hùng muốn cứu mỹ nhân, phải cái tội anh hùng không biết lội làm người ta khốn khổ cái thân ra. Mai mốt còn láu táu nữa thì cho thành lính của Diêm Vương luôn.
- Ðúng rồi, lúc nãy biết vậy không cho Vũ công tử kéo nó lên. Chuyên môn làm người ta hết hồn.
Ðông Kisốt nhịn hết nỗi, la lên:
- Mấy bà nội này ăn ở thất đức coi chừng mai mốt sinh con ra không có lỗ mũi đó.
Ðám con gái lập tức ré lên:
- Cái gì, cái gì?
- Trời đất ơi, dám rủa mấy chị thất đức, đúng là nó không muốn sống nữa.
Thấy cả đám sắp giơ càng giơ vuốt ra, Tiến biết khôn đứng dậy leo tuốt lên cây, nói vọng xuống:
- Có món nhéo làm hoài, thay món khác đi.
- Xuống đây đi rồi biết, đổi món cho.
- Có giỏi nhảy xuống đi.
Cả đám con gái đứng dậy, ví lấy Ðông Kisốt để trị tội. Chỉ có Minh Lan là ngồi im một chỗ. Có vẻ suy nghĩ. Nãy giờ nó thấy ngại với thằng Duy mà không biết nói thế nào. Nếu không có vụ nghỉ chơi lúc trước, thì nó chỉ việc nói cám ơn là xong. Ðằng này Duy không nói chuyện với nó nữa. Nó thấy khó xử.
Minh Lan lén nhìn qua phía thằng Duy. Thấy mặt Vũ công tử lạnh như tiền, cô nàng đâm ngán và tự nhủ đợi có dịp sẽ xin lỗi.
Tiểu thư định khi về sẽ nhờ Duy chở rồi nói nhưng tới lúc cả bọn lên xe.
Twisted Evil Twisted Evil Twisted Evil



Cô Thy đứng bên cửa sổ, nhìn ra đường với tâm trạng bất an. Từ chiều tới giờ có đến chục cú điện thoại gọi đến cho cô, hỏi tin tức đám học trò lớp cô chủ nhiệm. Chúng nó bảo đi đám cưới ở nhà bạn nhưng đến giờ vẫn chưa thấy về. Và các vị phụ huynh đã tìm kiếm khắp nơi. Các vị hỏi cô có biết chúng đâu không.
Cô Thy chỉ biết có một nhóm đi đám cưới ở nhà Mai Trúc. Nhưng nhà con bé ở đâu thì cô cũng không biết gì hơn các vị phụ huynh khác.
Lại có chuông điện thoại, cô Thy bước đến cầm ống nghe. Bên kia đầu dây là mẹ Minh Lan. Từ trưa giờ bà gọi có đến năm lần, giọng bà đầy vẻ mất bình tĩnh:
- Xin lỗi, lúc nãy cô nói nhà bạn nó ở Long An, nhưng cô có biết đó là chỗ nào không?
- Dạ, tôi không biết bà ạ, nghe đâu là vô vườn, cũng xa lắm.
Mẹ Minh Lan khóc ròng:
- Không biết ở đó có qua sông qua đò gì không. Nó mà gặp chuyện gì chắc tôi chỉ còn nước chết mà thôi. Ba nó đang chờ nó ở nhà, ổng nóng tính lắm cô ạ. Sợ con nhỏ về rồi lại bị đòn nữa.
Cô Thy biết Minh Lan được mẹ cưng như trứng mỏng. Có lẽ trưa giờ bà lo lắng ghê gớm. Cô định an ủi trấn tỉnh, nhưng bà đã cúp máy.
Chính cô cũng thấy lo, lỡ mà chúng nó gặp chuyện gì thì... Tự nhiên cô lắc đầu không dám nghĩ tới nữa.
Ðến tối cô Thy sốt ruột quá nên đến nhà Minh Lan. Ðến nơi thì thấy thằng Tiến đang đứng lóng ngóng ở cổng nhìn vào. Thấy cô Thy, thằng Tiến chạy lại mừng quýnh:
- Vậy là có cô tới rồi, cô đi đâu vậy ?
- Sáng nay em có đi đám cưới không?
- Dạ có, em mới đưa Minh Lan về.
- Sao đến giờ các em mới về?
- Dạ, tại Mai Trúc rủ tụi em ở lại chơi, nhà nó không có điện thoại nên tụi em không gọi về được.
Cô Thy lắc đầu thở dài. Chúng nó vô tư đến nỗi không nghĩ gì đến nỗi lo lắng của người lớn. Thật là đáng giận.
Thấy thằng Tiến cứ lóng ngóng nhìn vô nhà, cô Thy ngạc nhiên:
- Sao em không về mà còn ở đây ?
- Dạ em sợ Minh Lan bị đòn.
Không đợi cô hỏi, nó nổ một tràng huyên thuyên:
- Dạ, Trần lão gia cưng con, nhưng mà nóng tính lắm cô. Mỗi lần đánh là trói tay vô cột, đánh dữ lắm. Trần phu nhân không dám can, cứ đứng nhìn rồi khóc, em thấy một lần rồi. Có lần Trần lão phu nhân can cũng không được luôn.
Nó vừa nói vừa ra điệu bộ minh họa. Nhưng từ ngữ lộn xộn của nó làm cô Thy không tài nào hiểu kịp. Cô bèn vào nhà, thằng Tiến rón rén đứng phía sau.
Trong nhà khách diễ­n ra một cảnh tượng mà có nằm mơ cô Thy cũng không tưởng tượng nỗi. Minh Lan bị trói tay đứng rút vào tường. Mẹ cô bé ngồi ở salon khóc mù trời. Còn ông bố thì cầm cây chổi lông gà quất tới tấp vào cô con gái, vừa quất vừa kể tội nó.
Cô Thy bước nhanh đến đứng chắn Minh Lan nói lớn:
- Ông không được đánh con gái ông như thế.
Ông giám đốc cao lớn bệ vệ ngừng roi, nhìn cô Thy với vẻ ngạc nhiên lẫn tức giận:
- Cô là con cái nhà ai mà dám cản tôi, hổn hào.
Mẹ Minh Lan vội giải thích:
- Cổ là cô giáo chủ nhiệm con mình đó ông, có cô giáo tới, ông tha cho con nghe ông.
Nghe bảo đó là cô chủ nhiệm, ông bố sửa lại kính trên mắt, nhìn cô kỹ hơn. Lúc nãy ông tưởng đó là bạn của Minh Lan. Bây giờ vỡ lẽ đó là cô giáo, ông bớt giận đôi chút.
- Mời cô ngồi chơi, không biết trong lớp con gái tôi học hành thế nào mà thấy nó cứ đi chơi suốt ngày. Hôm nay nó đi từ sáng đến tối, học hành kiểu gì kỳ vậy.
Cô Thy nói nhỏ nhẹ, nhưng cương quyết:
- Xin ông mở trói nó ra, đánh như thế là tra tấn, chứ không phải là dạy đâu, thưa ông.
Bố Minh Lan vốn là một giám đốc. Ông ta chỉ quen nghe vâng dạ và ra lệnh. Thế mà bây giờ cô giáo lại dám phê phán ông, ông ta đập mạnh bàn:
- Cô dạy đời tôi đó à, nó là con tôi, tôi muốn dạy sao cũng được.
Mẹ Minh Lan vốn sợ bố nó một phép. Thấy ông quát cả cô Thy, bà ái ngại định can. Nhưng cô thì rất bình tĩnh và vẫn nói nhỏ nhẹ:
- Tôi biết phụ huynh có quyền dạy con cái của họ. Nhưng ông dạy kiểu như thế phản giáo dục lắm. Ở trường chúng tôi không được thô bạo với học sinh, thế mà về nhà phụ huynh lại đánh đập. Mà dạy con như ông thì nguy hiểm quá. Nó là con gái mà.
Ông bố Minh Lan bị chạm tự ái nên không muốn thừa nhận lý lẽ của cô giáo. Ông ngồi hầm hừ, cau có. Cô Thy biết ông ta tức giận nhưng vẫn cương quyết.
- Xin ông mở trói cho nó đi.
- Cô ra lệnh cho tôi à? Cô giáo cũng không được quyền dạy bảo tôi đâu, cô chỉ có quyền ở trường cô thôi.
- Vâng, tôi biết như vậy, nhưng quả thật, thấy học trò tôi như thế tôi không chịu nổi. Khi giận lên ông đánh thẳng tay, nhưng ông có nghĩ tới hậu quả không? Rủi nó bị thương tích thì sao, nó là con gái mà.
- Mặc xác nó, mất dạy thì cho nó chết.
- Không thể được, chẳng lẽ ông muốn hành hạ cho nó sợ, có thể nó sẽ sợ ông, nhưng lúc muốn đi chơi nó sẽ tìm cách đối phó, tôi nghĩ ông nên kiên nhẫn dạy nó hơn là đánh.
Ông bố quát lên:
- Cô tới đây để dạy tôi sao, về mau.
Mặt mẹ Minh Lan xanh mét:
- Thôi cô về đi, để ông nhà tôi xúc phạm đến cô. Tôi cám ơn lòng tốt của cô, nhưng ổng đang giận, cô không nên ở lại.
Cô Thy lắc đầu, nhìn ông bố:
- Tôi sẽ không về nếu ông còn đánh con bé. Nó lớn rồi, đã có nhân cách riêng của nó, ông không thể dùng cực hình như thế được. Dạy con như thế phản tác dụng lắm.
Ông bố chợt đứng dậy, quát lớn:
- Thật là quá lắm.
Cô Thy tưởng ông ta sẽ đánh Minh Lan, nhưng ông ta chỉ bỏ đi lên lầu. Cô thở nhẹ như trút được một gánh nặng. Rồi đứng dậy, tự tay mở trói cho Minh Lan:
- Em có sao không?
- Dạ, em đau quá cô.
Minh Lan nói lí nhí. Cô Thy thấy hai cổ tay nó bị siết đỏ, đầy lằn ngang dọc. Trên cổ nó cũng có một lằn roi. Cô chợt thấy rùng mình, rủi mà trúng vào mắt thì sẽ thế nào đây.
Bà mẹ bước tới xem xét khắp người con gái, xuýt xoa một cách sót ruột:
- Mình mẩy tím ngắt hết rồi, con mà ổng đánh như kẻ thù vậy. Ðau không con, có sao không con?
Cô Thy dịu dàng:
- Em lấy dầu xoa đi, tối nay em xin lỗi ba, và đừng đi chơi như vậy nữa.
Không biết nghĩ thế nào mà Minh Lan ứa nước mắt. Rồi nó khóc sụt sịt vừa tủi thân. Nãy giờ nó khổ vì tay chân bị trói. Nó thấy vừa sợ vừa tức. Ngay cả mẹ cũng làm nó giận vì không bênh vực được nó. Không có cô Thy thì ba sẽ tiếp tục đánh nó đến tối, vượt xa sức chịu đựng của nó. Tối nay cô Thy đúng là vị cứu tinh.
Cô Thy ngồi lại nói chuyện với bà mẹ, thằng Tiến tranh thủ đến ngồi gần Minh Lan, vẻ mặt nó đầy tội nghiệp.
- Có sao không Lan, đau dữ không?
- Ðau.
- Lúc nãy thấy cô Thy tới tôi mừng quá trời, không ngờ cổ dám cản ba Lan, tôi sợ quá.
- Sao Tiến không về đi, không sợ ở nhà chờ sao ?
- Tại lúc nãy thấy ba Lan có vẻ nóng quá, tôi sợ bạn bị đòn nên không yên tâm.
- Tôi không sao đâu.
- Vậy tôi về nghe, ngày mai Lan đi học được không?
- Không được cũng đi, tôi không thích ở nhà.
- Vậy tôi về nghe.
- Ừ.
Nói thế chứ có đến mấy phút sau Ðông Kisốt mới đứng lên. Nó không muốn về lúc này. Nó thấy ba Minh Lan đúng là ông già hung dữ. Một tiểu thư mảnh mai xinh xắn thế này mà bị chổi lông gà quất, nó còn thấy tội nghiệp, vậy mà ông ta chơi cho mười mấy roi, ba gì mà độc ác.
Khi cô Thy và thằng Tiến về rồi, Minh Lan đi lên phòng. Vừa đi nó vừa rên vì đau. Khi cánh tay bị trói ra sau vừa nhức, vừa mỏi. Nó thấy giận ba nó nhiều hơn là biết lỗi.
Cô Thy nói mấy câu mà nó hối hận gấp mười lần cách quát tháo của ba. Mà nó cũng không ngờ cô Thy dám đối đáp, bắt ba nó mở trói cho nó. Từ đó giờ chắc chỉ có cô là không biết sợ ba nó. Nó đã quen thấy người ta phục tùng ông rồi, nên hành động của cô vừa rồi làm cho nó càng ngạc nhiên.
Sáng hôm sau, khi ăn điểm tâm, ông bố có vẻ nguôi giận và hỏi con gái:
- Chừng nào đến tết thầy cô, gần tới chưa con?
- Dạ ngày đó qua lâu rồi ba, bây giờ gần tới hè rồi.
Bà mẹ lên tiếng:
- Ông hỏi chi vậy ?
- Bà coi đến ngày đó, nhớ mua quà tặng cô giáo, cô đó khá lắm đấy.
Minh Lan ngước lên nhìn ba nó. Nó không hiểu được. Rolling Eyes Rolling Eyes Rolling Eyes



Hôm nay lớp liên hoan cuối năm. Mới sáng bọn con trai đã lo khiêng bàn trang trí lớp. Bọn con gái cắt giấy hoa treo tường. Cả dãy hành lang rầm rầm rộ rộ. Ðầy ắp tiếng cười vẳng ra từ các lớp.
Trên bảng, Vũ công tử và "chị Hai nước tương" lo vẽ khẩu hiệu và bông hoa trang trí. Chợt công tử quay xuống lớp, nói lớn:
- Tôi đề nghị mình viết một câu dành riêng cho cô, các bạn đồng ý không?
Dưới lớp, mọi người đều ngưng tay nhìn lên:
- Ý kiến hay đó, nhưng viết câu gì?
Hồng cô nương suy nghĩ một chút rồi la lớn:
- "Luyến tiếc chia tay cô" được không?
Vài tên bật cười, thằng Tiến nhăn mặt:
- Sến vừa thôi bà.
Lớp trưởng đại nhân la to:
- Viết một câu gì mà bày tỏ tình cảm của tụi mình với cô đấy. Cán sự văn suy nghĩ đi.
Thùy cô nương lanh chanh:
- Hay là "Gởi đến cô tình cảm yêu mến" được không?
- Sến dữ nữa.
Vũ công tử khoát tay bảo chúng nó im rồi nói nghiêm chỉnh:
- Tôi thấy thế này, nếu mình viết "Tập thể lớp 11C nồng nhiệt đón chào cô" thì vừa thể hiện tình cảm, vừa có vẻ là buổi lễ­, các bạn thấy sao ?
Dưới lớp vài cặp mắt nhíu lại suy nghĩ. Vài khuôn mặt trầm ngâm tìm ý tưởng khác. Cuối cùng không ai nghĩ ra nỗi câu gì hay hơn. Thế là trang trí với câu Duy đưa ra.
Nửa giờ sau thì trên bảng đã hiện ra khẩu hiệu của Duy và những hoa văn trang trí rất đẹp. Cả lớp xuýt xoa:
- Vũ công tử vẽ đẹp quá "chời"!
- Chữ như vịt bay, gà múa, đâu có thua gì "họa sỏi".
Duy phớt lờ mấy câu trêu chọc. Nó loay hoay dùng phấn đỏ, vẽ một cánh phượng cuối cùng. Bên cạnh nó, Hồng cô nương lom khom gom hết bụi phấn vào một tờ giấy, gói lại cẩn thận. Vừa làm cô nàng vừa tủm tỉm. Có trời mới biết nàng ta định giở trò gì.
Ở góc lớp, Minh Lan và Mai Thanh đang ngồi cắt giấy hoa. Thằng Tiến ngồi bên cạnh Minh Lan. Tiểu thư cắt đến đâu thì nó giở giấy cắt đến đó. Trán nó cau lại ra vẻ hết sức chăm chú.
Hồng cô nương in ngón tay vào gói giấy đựng bụi phấn rồi ngồi xuống đối diện với thằng Tiến. Vẻ mặt cô nàng tỉnh bơ:
- Ê, mặt ông dính cái gì đen thui vậy, đưa tui phủi cho.
Nói rồi nó quẹt một đường lên trán Ðông Kisốt. Rồi viết thêm vài chỗ nữa lên mặt. Trần tiểu thư mở mắt lớn nhìn Tiến. Hồng vội ra dấu bảo im. Tiểu thư bèn nhìn xuống chiếc kéo, mím miệng để khỏi cười.
Ðông Kisốt không hay biết gì, và vẫn chăm chú lo gỡ giấy. Mỗi lần làm việc gì cho Minh Lan là nó tập trung hết tinh thần nên chẳng để ý gì đến việc khác.
Lát sau thì lớp đã khác hẳn. Những chiếc bàn được kê thành vòng đối diện nhau. Giấy hoa đã được dán lên tường. Bình hoa cũng cắm xong. Nhóm con gái tíu tít bày bánh kẹo ra dĩa. Chạy tới chạy lui lăng xăng.
Thằng Phục nãy giờ đứng canh ở cửa, chợt la lên:
- Cô lên kìa, chuẩn bị đi quý vị.
Ðám con gái vội đặt các dĩa bánh vào vị trí. Tụi con trai chạy đến góc lớp lấy giấy hoa và bình keo. Khi cô Thy bước vào thì cả lớp đã đứng dọc hai bên cửa. Chúng nó đồng loạt vỗ tay:
- Hoan hô cô, hoan hô. Cô muôn năm.
Chúng nó tung giấy hoa lên. Xịt dây tơ hồng y chang đám cưới. Giấy bay lả tả kết hợp với những đường dây giăng qua giăng lại, cảnh thật là đẹp mắt, rộn ràng.
Cách đón tiếp làm cô Thy hết sức bất ngờ. Cảm động quá, cô chớp chớp mắt, cười vui vẻ.
- Cám ơn các em, các em làm cô ngạc nhiên quá.
Chợt cô nhìn kỹ mặt thằng Tiến:
- Ủa, sao mặt em phấn không vậy ?
Hiệp sĩ đứng ngơ ngác nhìn lại cô, rồi nhìn sang đứa bên cạnh. Nó tưởng cô Thy nói người khác. Cử chỉ của nó làm cả lớp cười dữ. Cả cô Thy cũng bật cười theo.
Thế là mọi người ngồi vào bàn. Chúng nó đã sắp trước một bàn "danh dự" cho cô Thy. Có cả một vòng hoa hẳn hoi với lời đề tặng của lớp. Theo chương trình sắp sẵn thì lớp trưởng đại nhân sẽ đọc "lời khai mạc" trong buổi liên hoan. Và cô nàng đã đứng lên nói:
- Thưa cô, em xin phép phát biểu.
Run quá, nàng Ú vừa nói vừa giơ tay như xin phát biểu trong lớp làm mọi người bật cười. Cô Thy khuyến khích:
- Bình tĩnh nói đi em.
- Dạ, hôm nay lớp liên hoan.
Cả lớp cười rần lên:
- Biết rồi, chuyện đó ai cũng biết.
- Chuyện đó khỏi nói. Thấy bánh kẹo là biết rồi.
Thấy ai cũng cười, lớp trưởng càng run dữ. Cô nàng đứng im hơi lâu để trấn tỉnh rồi nghiêm trang:
- Dạ, trong năm học vừa qua, lớp em rất mến cô. Dạ, ban đầu tụi em có hơi quậy, tụi em đặt nhiều tên cho cô. Nhưng bây giờ thì không dám nữa, cho nên... Dạ, lớp kiến nghị là... xin cô chủ nhiệm tiếp năm sau nữa.
Câu này thì đúng ý của cả lớp. Thế là tiếng vỗ tay đắc ý vang lên rầm rộ. Cô Thy quá cảm động và cũng vỗ tay theo.
- Cô sẽ xin thầy hiệu trưởng để đi theo lớp các em.
- Hứa nghe cô.
- Chắc chắn đừng để tụi em thất vọng nghe cô.
Cả lớp đều lao nhao nên không ai để ý đến câu nói quá mức tình cảm đó. Xong phần khai mạc rồi, chúng nó bắt đầu đề nghị cô hát. Nhưng cô Thy không hát được và đề nghị lớp hát. Thế là Tiến Ðông Kisốt đứng lên, hăng hái:
- Mở đầu chương trình văn nghệ hôm nay, xin mời cặp song ca nổi tiếng biểu di­ễn. Ðó là bạn Duy và bạn Lan.
Nãy giờ Minh Lan cố ý ngồi gần Vũ công tử để có dịp cám ơn về vụ té sông. Nhưng thấy công tử cứ ngồi xích ra xa nó và chỉ nói chuyện với nhỏ Hồng nên nó tự ái. Bây giờ nghe Ðông Kisốt đề nghị, sợ Duy từ chối thì quê, nên cô nàng bèn lên tiếng trước, Cô nàng lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi, không hát chung đâu nghe.
Duy không nói gì nhưng nó đứng ngay dậy, bỏ qua ngồi cạnh thằng Quang. Làm Minh Lan càng thấy tức. Nó vừa quê vừa tự ái, và cũng làm một cử chỉ con nít là đứng dậy bước qua ngồi cạnh nhỏ Thùy.
Thùy cô nương bấm tay Minh Lan, cười khúc khích:
- Hai đứa bây giống con nít quá.
Ðông Kisốt đã đề nghị thằng Phục đứng lên ca cải lương. Ðó là món ruột của di­ễn viên Phục nên nó khoái lắm. Anh chàng đứng ngay dậy, bước ra khỏi bàn, vừa ca vừa di­ễn. Làm cả lớp khoái chí vỗ tay lốp bốp ủng hộ.
Cả lớp ai cũng vui vẻ, chỉ có Minh Lan và Duy là ngồi im ỉm. Minh Lan vốn tiểu thư quen được bạn bè chiều chuộng. Nên bị tên bạn thân chơi mặt lạnh cô nàng thấy giận kinh khủng. Và thay vì tìm cách cám ơn, thì cô lại quay ra nghĩ cách trả thù cái tên kênh kiệu khó ưa đó.
Cuộc liên hoan kéo dài gần hết buổi sáng. Khi ra về, nhóm lớp trưởng còn kéo nhau đi karaoke. Nhưng Minh Lan không đi. Vì sợ đi như vậy Vũ công tử nghĩ mình muốn làm quen.
Buổi chiều, cô nàng bèn gọi điện hẹn với Vũ công tử ở trường. Khi vô trường thì đã thấy Duy dựng xe dưới cây phượng đứng chờ. Cô nàng bèn đi về phía đó, mặt lạnh như tiền.
Duy không hiểu Minh Lan hẹn có chuyện gì. Nó định hỏi thì cô nàng lên tiếng trước.
- Chờ lâu không vậy ?
- Không lâu lắm, có chuyện gì vậy ?
- Hôm đi đám cưới bị té, cám ơn nghe.
Ra là chuyện đó. Ðợi tới bây giờ... Nhưng cám ơn kiểu "găng" như vậy Duy cóc cần. Nó cụt ngủn:
- Không có gì.
Duy nói mà mắt nó vẫn ngó đi chỗ khác. Khi nó quay lại thì thấy Minh Lan lấy một gói gì đó trong giỏ chìa ra trước mặt nó:
- Trả nè.
- Cái gì vậy ?
- Thiệp. Từ đó giờ tôi giữ, bây giờ trả, không thích giữ nữa.
Thái độ của Minh Lan làm Duy tức lên. Nó bèn quăng xấp thiệp xuống đất, nói cộc lốc:
- Không xài nữa thì bỏ, giữ làm gì.
Minh Lan mở lớn mắt nhìn xấp thiệp. Nó không ngờ Duy phản ứng găng như vậy. Trong khi nó muốn Duy hiểu ra mà năn nỉ nó giữ, rồi sau đó phải hỏi lý do nó giận. Nó tức không nói được, mắt mũi bắt đầu đỏ hoe rồi khóc ngon lành.
Vũ công tử đứng đờ người ra, lúng túng. Lúc nãy nó thấy Minh Lan là con nhỏ không biết điều. Nó đã cư xử tốt như vậy mà còn kênh kiệu. Nó định bỏ về để dằn mặt Minh Lan. Nhưng bây giờ thấy cô nàng khóc, nó không còn tinh thần nào nữa mà phát hoảng lên. Nó xuống giọng:
- Sao vậy Lan? Chuyện gì vậy ?
- Không có chuyện gì hết.
Không có chuyện gì mà tự nhiên khóc. Kiếm chuyện đã rồi khóc. Con gái thật là khó hiểu. Tiếng sụt sịt làm nó thấy khó xử, nó bèn năn nỉ:
- Mình xin lỗi, đừng khóc nữa.
- Xin lỗi chuyện gì?
Duy làm thinh. Thật ra nó cũng không biết mình có lỗi gì. Nhưng thấy người ta đứng với mình mà khóc thì dĩ nhiên mình có lỗi gì đó. Nó nói dè dặt:
- Mình có làm gì để bạn giận không?
Thấy Duy xuống nước, Minh Lan chịu lắm. Nó thích được năn nỉ và chìu chuộng. Biết khóc sẽ được năn nỉ tiếp, nó bèn sụt sịt một hồi nữa mới chịu nín hẳn.
Thấy Minh Lan nín khóc, Duy thở nhẹ như trút được một gánh nặng. Nó bắt đầu điều tra nguyên nhân của trận lụt bất thường ấy:
- Mình làm gì bạn giận vậy, nói đi.
Minh Lan hít mũi, giọng như kể tội:
- Hồi sáng nếu không thích hát chung với mình thì thôi, mình có ép gì đâu, tự nhiên bỏ đi chỗ khác, làm như mình tệ lắm vậy. Mà không phải chỉ chuyện đó, mấy tháng nay tự nhiên không nói chuyện, kênh vừa thôi chứ.
Duy ngớ người đứng im. Nó thấy Minh Lan ngang ngược kinh khủng. Chính cô ta gây ra mọi chuyện, rồi quay lại đổ thừa. Con gái thật ngang như cua. Chơi với con gái lúc nào cũng phải nhường nhịn. Ðã vậy còn chưa vừa lòng, lại còn hoạch họe bắt lỗi đủ thứ.
Nhưng nếu phản công lại thì còn tệ hại hơn. Phải nghe khóc lóc rồi lại năn nỉ. Thôi thì nhịn tiếp tập hai cho yên. Nghĩ vậy Duy lấy giọng nghiêm chỉnh:
- Cho mình xin lỗi.
Ðược thể Minh Lan làm tới:
- Lại còn quăng thiệp vô mặt ngư


Xem bài cũ hơn  |  Xem bài mới hơn  |  Đầu trang  |  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết



Copyright © Diễn đàn THPT Binh Thanh 2011. Ghi rõ "Nguồn: http://binhthanh.forumvi.com" khi trích dẫn nội dung từ website này.
Đầu trang | Mobile | Liên hệ BQT | Thiết kế bởi Phạm Văn Tuyển

       Vườn Thơ.tk | Đọc truyện